Nhà sư bỗng nhiên mời mọi người ăn thịt, hóa ra là để cứu nguy

Trên thế gian này không có việc gì là ngẫu nhiên, nó đều có nguyên do và kết quả. Sinh mệnh ngụp lặn trong lục đạo luân hồi sẽ không ngừng được tẩy tịnh quy chính, trả hết nợ nghiệp và hoàn thiện bản thân. Mỗi lần đầu thai chính là một lần hoàn trả nghiệp chướng. Hãy cùng lắng nghe câu chuyện dưới đây để hiểu thêm về nhân quả một đời.

Chuyện kể rằng vào thời Thanh, trong một hộ gia đình, có một người phụ nữ vì khó sinh mà đau bụng cùng cực suốt hai ngày liền, thử đủ mọi cách vẫn chẳng thể sinh đứa bé ra được. Cùng lúc đó, tại một ngôi chùa nọ, có vị hòa thượng mở tiệc thịt mặn tiếp đãi dân làng, họ ăn uống rất vui vẻ. Kể cũng lạ, sau khi dân làng ăn xong một bữa thỏa thuê, đứa trẻ cuối cùng cũng suôn sẻ chào đời. Duyên cớ trong chuyện này mọi người không thể thấy rõ, nhưng vị tăng nhân kia vừa nhìn là hiểu ngay.

* Vị tăng nhân kỳ lạ

Tỉnh hồ Bắc có một ngôi làng nhỏ nằm ở gần hồ Động Đình, sản vật trù phú nơi đây thu hút nhiều người tới sinh sống, nên lâu dần đã hình thành một khu chợ tấp nập. Cuối làng có một thiền viện, trong thiền viện có một hòa thượng tên Ngộ Luân. 

Tăng nhân là một người tinh thông giáo lý nhà Phật, ông đối với việc tu khổ hạnh của bản thân có yêu cầu rất cao, cũng vô cùng chuyên nhất. Nhưng nếu ai chưa biết, chỉ nhìn và đánh giá qua loa thì vị này lại có vẻ giống như một kẻ dốt nát, thiếu hiểu biết.

Ngộ Luân không bao giờ ăn đồ mặn. Thỉnh thoảng, lúc hóa duyên, nếu ăn nhầm đồ mặn do ai đó để lẫn vào, ông nhất định sẽ nôn mửa hết sức khổ sở, tưởng chừng như suýt mất mạng. Vị này cực kỳ có căn cơ tu hành, tài đức xuất chúng, ông nhận được sự khâm phục và tôn kính của rất nhiều dân làng. 

Có một ngày Ngộ Luân ngồi thiền trên sạp, thu tâm nhập định. Mới vừa định lại được một lát, ông bỗng giật mình, mở trừng hai mắt. Mọi người còn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra, ông đã vội vàng đứng dậy lấy một ít bạc, tiến tới gọi những người hành giả trong chùa cùng nhau lên chợ.

Ông đi tới trước cửa hàng thịt thì dừng lại, nhìn nửa phiến thịt heo treo trên giá đã hai ngày. Ông giả vờ ứa nước miếng hỏi anh hàng thịt: “Mùa hè nóng nực, anh không sợ để lâu sẽ thu hút ruồi nhặng sao?”.

Người bán thịt nói: “Cách đây hai ngày, tôi lỡ bắt con heo này làm thịt. Hiện tại đang vào mùa, mọi người ai cũng bận rộn làm nông, cả chợ không có nhiều người nên thịt heo bán không chạy.” Sau đó, lấy làm kỳ lạ hỏi nhà sư: ” Ồ, các vị là những người ăn chay, như thế nào lại biết thịt heo ăn ngon?”

Ngộ Luân nói: “Ta định mua một ít thịt heo về muối lên, giữ lại để sau này tiếp đãi khách. Huống chi Phật cũng nói “rượu thịt xuyên qua ruột, Phật lưu ở trong lòng,” ngại gì mà không ăn? Anh có thể bán nó cho chúng ta với giá một nửa không?” Người đồ tể nghe xong liền vui vẻ khảng khái bán nửa phiến thịt heo kia cho họ.

Nhà sư sau khi trả tiền mua thịt, cố ý để hành giả mang theo miếng thịt đi quanh chợ một vòng. Khi bắt gặp người dân trên phố, ông chắp tay nói: “Hòa thượng ta từ trước tới nay không bao giờ ăn thịt, nhưng mà gần đây bỗng nhiên muốn ăn thịt, xin mời mọi người đi cùng ta một chuyến, nhìn một chút xem nhà sư ăn thịt như thế nào!”  Bởi vì việc này quả thực quá mức kỳ lạ, thế nên đã thu hút không ít người đi theo.

Mọi người hết sức tò mò, chỉ chốc lát sau rất nhiều dân làng đã tụ tập kín sân thiền viện. Bên ngoài sân Ngộ Luân cùng mọi người nói chuyện rôm rả, trong bếp cũng không ngừng vang lên tiếng chặt thịt.

Đợi đến lúc thịt nấu chín xong, Ngộ Luân quỳ xuống trước dân làng cúi đầu thừa nhận: “Hòa thượng mà ăn thịt, công đức nửa đời khổ tu cũng coi như mất hết, khẩn xin chư vị vì ta mà ra mặt ăn một bữa này có được hay không?” Mọi người vừa nghe, thoải mái cười to, cao hứng nói: “Thì ra là ngài làm chủ mời khách, cố ý nói ngược lừa chúng ta tới đây”. Tiếp đó mọi người tranh nhau cầm bát đũa lên, chỉ một loáng, mọi người đã ăn sạch nửa phiến thịt lợn này.

* Nhân quả của đứa bé khó sinh

Ngộ Luân liếc nhìn nồi thịt, ngay cả nước canh cũng không dư lại, lúc này mới vỗ tay cười lớn nói với mọi người: “Thiện tai! Thiện tai! Nếu như mọi người còn chưa ăn no, hãy đi cùng ta tới nhà họ Lý ở đầu thôn ăn bánh canh đi.”

Mọi người sau khi nghe lời ông nói có chút ngờ vực, nhưng số ít người tin rằng đây là chuyện tốt nên đi theo ông. Quả nhiên khi tới trước cổng nhà họ Lý, không khí trong nhà hết sức vui vẻ, lúc bấy giờ còn nghe loáng thoáng có tiếng trẻ con khóc trong phòng. 

Sau khi hỏi mới biết, bà Lý nhà này khó sinh, chuyển dạ hai ngày rồi, bà đỡ đã dùng mọi cách mà đứa bé vẫn chưa chịu ra ngoài. Kể cũng lạ, sau khi mọi người đổ xô tới tịnh xá ăn xong bữa thịt heo thì đứa bé cũng thuận lợi chào đời. 

Thì ra kiếp trước của đứa bé là con heo kia, có lẽ nghiệp nợ chưa trả hết, còn thịt thì ắt vẫn phải chịu trăm đao cắt xẻ, hoàn trả xong nợ nghiệp kiếp trước mới có thể bắt đầu một kiếp này. Khi mọi người ăn hết phiến thịt heo, nợ nghiệp kia cũng hết, lúc này đứa bé mới thuận lợi chào đời. 

Bấy giờ mọi người mới nhận ra Ngộ Luân trong lúc thiền định đã tiên tri biết được mọi chuyện, nhìn rõ nhân quả kiếp trước của đứa bé này. Kể từ đó, người người tranh nhau tới hỏi ông chuyện liên quan tới kiếp trước, kiếp này và nhân quả của bản thân.

Ngộ Luân bị quấy rầy tới mức không thể chịu đựng thêm được nữa, tới một ngày ông đột nhiên biến mất. Người ta đồn rằng ông đi bái phỏng tứ đại danh sơn. Bẵng cho đến năm nọ, ông trở về từ Ngũ Hành Sơn và viên tịch tại thiền viện cũ ở cuối làng. Trên bia mộ của ông khắc dòng chữ: “Ngôi mộ của Chân tăng khổ hạnh vân du tứ phương Thiền sư Ngộ Luân.”

Bích Liên biên dịch.

Tin bài liên quan

Chuyên đề hay